Ngủ bên huế

16/07/2018

ngu-ben-hue

Thấm thoắt, thế là những mùa Xuân đã đi qua, không để lại dấu vết. Thế nhưng, mùa Xuân vẫn là Xuân bất tận, Xuân vô thời gian và Xuân không biên giới. Hình như mùa Xuân nào, đến rồi cũng đi thong dong, thật mong manh vô thường.

Xuân, hồi nào đây đã có lần ngủ quên bên bờ cỏ Đại Nội, dọc theo đây thôn Vĩ Dạ, Huế mãi luôn dịu dàng và đầy thơ mộng. Vì đời người là cả mùa Xuân vô tận, ngự trị với dòng thời gian, biến chuyển đổi thay, có hay hơi ấm của hương Xuân đi vào giấc ngủ tâm can và từng chiếc bóng lẻ loi, từng giọng điệu hát ru, kể cả mọi con sâu, con kiến, dế, trùn, v.v...tất cả đều trở về bên sự sống yêu thương.  
 

 


Mỗi cái nhìn hiểu biết, cảm thông là điều muốn nói cho hôm nay, chút ân tình, chút trà thảo mộc, pha lẫn nụ cười, là tất cả để sống cho trọn cuộc đời còn ngắn hạn dưới đám cỏ cháy của mùa hè xứ Huế. Đưa mùa Xuân quay lại một thời để nhớ, để quên trong dĩ vãng.

Có thể thế đó nhưng chẳng tại sao?...  

Ngày tháng, mong chỉ đi tìm mùa Xuân bên nắng hồng, bên tuổi thơ, bên cánh diều, bên đàn trâu đang gặm cỏ hay trong những bước chân nhẹ nhàng thanh thản, vô tư, vô tác... 

Thầm lặng cảm ơn Huế, tôi như hạt nước nhỏ giữa dòng Hương để buổi chiều lấp lánh ánh thiên thần hiện hữu. 

“Tôi không ngủ mơ đâu
Ngày hôm nay đẹp tuyệt vời” 
 

Từ bên kia thế giới đã bắc nhịp chiếc cầu đi tới bên dòng đời thực tại; dường như hơi thở ấy, giấc mơ ấy đủ để gói trọn cả một mùa Xuân miên viễn vô khứ, vô lai...để cho ta nhớ mãi.
 

 


Đón Xuân trên đất Huế với biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp, những chiều rong ruổi lân la các hàng quán thưởng thức biết bao nhiêu loại chè: Chè chuối, chè bắp, chè khoai,...  Con mắt thèm thuồng trước những tấm bánh tráng, bánh bột lọc,... đủ thứ bánh mà cái bụng đã no căng... Rồi đêm đến, bước dạo dưới những ánh đèn để rồi lại thèm thuồng trước những gánh hàng ăn đêm...

 


Ôi Huế! Huế của đất trời, Huế của riêng ta!

Phương Anh ST

Viết bình luận